October 3rd, 2008
Anh nhớ. Hồi xưa, cái ngày mà anh vẫn đang học cấp 2, trên báo Tiền phong, mục Tác phẩm tuổi xanh có một truyện ngắn tên là: “Này, áo xanh cổ trắng”. Lâu rồi, nên anh chỉ nhớ loáng thoáng vài chi tiết, truyện viết về một thiếu nữ có chiếc sơmi xanh cổ trắng, và nhiều người đàn ông qua đường đã rất vấn vương với chiếc áo lạ ấy hoặc chủ nhân của nó. Một truyện ngắn bâng khuâng. Anh đã cố gắng tìm lại truyện ngắn này nhưng chưa thấy, và nó vẫn nằm trong góc kí ức như một cái kỉ niệm gì đó xa xôi mà lại gần gũi của tuổi mới lớn, của những năm tháng ngày xưa.
Này, răng đen mắt tít!
Này, răng đen mắt tít!
Anh thỉnh thoảng vẫn gọi em một mình như thế. Vừa gọi vừa đặt tay lên ngực trái, nghe âm thanh vọng trong lồng ngực thấy tình ý miên man. Anh nhớ hàm răng màu tetraxilin của em, dấu ấn đặc trưng của thế hệ mình, những đứa trẻ lớn lên trong thời bao cấp. Chính vì ở trong cùng thế hệ ấy mà mình mới hiểu nhau, yêu nhau, tâm đầu hợp ý. Anh nhớ mắt em mỗi khi vui, mỗi khi cười thì tít cả lại, nhìn rất ngộ mà lại yêu yêu. Nếu có ai hỏi anh những điểm ấy có đẹp không anh sẽ trả lời không đẹp. Nhưng anh vẫn yêu chúng, vì chúng gần gũi, vì chúng là em, em của anh. Read more »
Category: To Gaucon | 2 Comments »
September 30th, 2008
… của Huyền trên báo Đẹp số tháng 8 thì phải.
1OO1 lý do em muốn lấy anh
(10/09/2008)
1. Năm nay em 2x tuổi, em yêu anh đã nhiều năm đủ để tin vào sự lựa chọn của mình. Em muốn chúng mình cưới nhau ngay trước khi em già đi về suy nghĩ và mệt mỏi hơn vì cuộc sống. Có lý gì đâu lại không dành cho nhau những thời khắc đẹp nhất của tuổi trẻ cơ chứ.
2. Bố mẹ thì ở xa, các anh chị em đều đã có gia đình. Những bữa tối đi làm về “một mình một mâm cơm, ngồi bên nào cũng lệch” làm em thấy nghẹn ngào. Phải chi có anh để căn phòng bớt chông chênh.
3. Tư duy đường xá của em rất kém. Khả năng lạc đường luôn luôn cao. Anh thì lúc nào cũng biết phải tìm em ở đâu trong thành phố đông đúc này. Read more »
Category: From Gaucon | 1 Comment »
August 28th, 2008
Ngày …
Này, hai nhóc, khi mới bắt đầu viết đến dòng đầu tiên của lá thư này, tự dưng bố bật cười chợt nghĩ đến ngày xưa hay đọc lén lưu bút của các chị, tức là bác của các con. Tuổi học trò sến lắm, khi chia tay nhau cuối năm học thường viết những lời thống thiết, đề thời gian kiểu: Ngày Buồn, tháng Nhớ, năm Thương. Tất nhiên chủ nhân của những dòng lưu niệm đầy nước mắt đó ít khi chia tay nhau, qua ngày khai trường năm mới là gặp lại, trừ những nhân vật lưu ban nhỡ nhàng.
Hôm nay, bố đi ăn tối ở nhà một vài người bạn. Nói chuyện lan man và quay về vấn đề giáo dục. Mọi người có vẻ ngạc nhiên lắm khi thấy bố lên kế hoạch cách mạng văn hóa cho hai nhóc một cách rất không hợp thời đại. Trong khi người ta bằng mọi cách cho con cái vào trường điểm, chất lượng cao, thì bố chỉ mong hai nhóc sau này được học trường làng, được học ít mà vui chơi nhiều, được thực sự có được một tuổi thơ nhiều kỉ niệm, được nhẹ nhàng không bon chen điểm chác thành tích. Thế là đã hơn thế hệ bố mẹ nhiều lắm. Bố không cần các con học giỏi, bố mong các con được sống một cuộc sống ý nghĩa, vì không bao giờ có một giai đoạn nào trong cuộc sống tươi đẹp hơn tuổi thơ mình. Read more »
Category: To Gau & Dac | 7 Comments »
August 27th, 2008
Em không có lòng thì thôi
Em có lòng thì về
Ta ngủ với nhau một đêm
(Vợ chồng A Phủ - Tô Hoài)
Nhiều lúc thấy cuộc đời gian nan, tiền bạc có hạn, mà lòng mình lại quá lan man.
Ước mơ mì ăn liền giản dị là quên hết cõi trần tục, làm người Mèo sống trên đỉnh núi cao, sáng quàng khăn đỏ mặc áo hoa đi làm giao liên, chiều về thay con bồ câu nhặt thóc quanh bồ công văn, tối lại thức trông quả đu đủ trên nóc tủ để các già làng yên giấc. Đại khái là cuộc đời vô tư lự.
Mấy hôm nay người Mèo đang để blast ở blog trên Yahoo!360 là:
“Mày có bạn giai bạn gái / Mày đi chơi
Tao có vợ rồi / Tao đi làm nương“.
Vợ người Mèo vào tự dưng nằm lăn giãy giụa một hồi, cứ thấy khằng khặc trong cổ họng; người Mèo hoảng quá đang định tiến đến hô hấp nhân tạo đã thấy Thị đứng lên phủi đít bảo: “Chết cười cái blast”. Read more »
Category: To Gaucon | 2 Comments »
August 26th, 2008
Em à!
Anh đang ở sân bay Canberra, chờ chuyến bay kế tiếp đi Brisbane. Sẽ bị chậm khoảng gần một tiếng. Ở nơi nào đấy rất xa đây đang có bão. Trời Canberra thì rất nắng và trong xanh. Có internet, anh ngồi viết cho em một cái mail bảo rằng anh rất nhớ em và ước gì đây là chuyến bay đưa anh về nhà. Ước mơ không chỉ là mơ ước, mình sẽ gặp nhau vào một ngày chẳng còn xa nữa.
Hì, nhân cái title của entry này lại nhớ “Thư viết cho Quỳnh trên máy bay” của anh Vũ. Có cái câu gì mà “Có phải mười lăm năm yêu anh / Trái tim em đã mệt …”. Hôm trước anh đùa với em là mới có 7 năm yêu em mà trái tim anh đã mệt rồi. Giỡn vậy thôi chứ có nhiều phần sự thật trong đó. Anh không nghĩ đc ra có thể một ngày nào đó anh lại yêu đc ai khác ngoài em. Những gì nồng nhiệt, mê say, rạo rực của tuổi trẻ anh đã dành hết cho tình cảm của hai đứa mình. Trái tim giờ đã “mệt” đi, không còn lấp lánh rực lửa nữa mà yêu một cách da diết, đằm thắm và sâu thẳm. Cái đó là cái sẽ bền lâu. It comes to stay, and I hope it will stay forever. Thời gian và không gian lấy mất đi của hai đứa mình nhiều thứ, nhưng anh vẫn biết ơn nó, vì ngược lại nó đã cho mình nhiều cảm giác, nhiều khám phá, nhiều tình cảm thật lớn lao mà chỉ khi xa nhau mới hiểu.
Anh chuẩn bị tắt máy tính, nghỉ ngơi chút và sẽ lên máy bay. Một chuyến đi dài và xa chưa từng có.
Sẽ nhớ em lắm đấy.
Category: To Gaucon | 5 Comments »